Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH), cũng được gọi là Bắc Việt (tiếng Anh: North Vietnam), là một nhà nước ở Đông Nam Á tồn tại từ năm 1945 đến năm 1976. Là một thành viên Khối phía Đông, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chiến đấu chống Quốc gia Việt Nam do Pháp hậu thuẫn và Việt Nam Cộng hòa. Năm 1976, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa hợp nhất với Cộng hòa miền Nam Việt Nam thành Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Trong Cách mạng Tháng Tám sau Chiến tranh thế giới thứ hai, lãnh đạo Việt Minh Hồ Chí Minh tuyên bố độc lập và thành lập Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vào ngày 2 tháng 9 năm 1945. Chính phủ Việt Minh bắt đầu củng cố chính quyền bằng cách trấn áp những đảng phái khác. Sau khi Pháp quay lại Việt Nam, Chiến tranh Đông Dương nổ ra vào tháng 12 năm 1946. Việt Minh rút khỏi các khu vực thành thị và tiến hành chiến tranh du kích tại các vùng nông thôn. Sau khi bại trận trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Pháp ký Hiệp định Genève vào năm 1954, thừa nhận nền độc lập của Việt Nam. Hiệp định Genève tạm thời chia lãnh thổ Việt Nam làm hai vùng tập kết quân sự theo vĩ tuyến 17, phía bắc thuộc quản lý hành chính của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, phía nam thuộc quản lý hành chính của Quốc gia Việt Nam, và quy định tổ chức tổng tuyển cử vào năm 1956 để thống nhất hai miền.